Quả đào: Thành phần dinh dưỡng – Lợi ích sức khỏe – Nguồn gốc – Tiêu thụ

Quả đào là một thành phần chính không thể thiếu trong trà đào. Trà đào cam xả là một loại thức uống được giới trẻ ưa chuộng trong một khoảng thời gian dài. Bởi nó mang lại sự tươi mát và vị ngọt thanh.

trà đào là loại nước uống làm từ quả đào

Thành phần dinh dưỡng có trong quả đào

Chúng chứa Vitamin C, A, axit folic, niacin và chất xơ. Các khoáng chất có trong chúng bao gồm: phốt pho, magiê, canxi, selen, sắt, đồng, mangan, kẽm và lượng kali cao.

Lợi ích từ quả việt quất mang lại cho sức khỏe

Lợi ích từ quả đào mang lại khi sử dụng

Nó là một loại quả tự nhiên, ít chất béo và calo cũng như muối và cholesterol. Chế độ ăn ít cholesterol có thể làm giảm nguy cơ phát triển bệnh tim.

Chúng là một nguồn chất xơ hòa tan tốt, được biết là làm giảm cholesterol. Những loại trái cây này cũng là một nguồn Folate, vitamin C và chất chống oxy hóa Lutein và Zeaxanthin, được biết đến để giải độc cơ thể.

Bạn có muốn ăn nho xanh giòn ngọt không?

Nguồn gốc địa lý và khu vực phát triển

Một tín ngưỡng có mặt đầu tiên của châu Âu cho rằng chúng có nguồn gốc từ Ba Tư (nay là Iran). Con theo giới nguyên cứu hiện đại cho rằng chúng có nguồn gốc từ Trung Quốc và được đưa vào Ba Tư và khu vực Địa Trung Hải dọc theo con đường tơ lụa từ nhiều thế kỷ trước.

Các giống trồng được chia thành “hạt rời thịt”, “hạt dính vào thịt” tùy thuộc vào việc thịt có dính vào hạt hay không. Cả hai giống có thể có thịt trắng hoặc vàng. Những quả có thịt màu trắng thường rất ngọt với ít axit, trong khi các loại quả có thịt màu vàng thường có vị chua kèm theo vị ngọt.

Cả hai giống thường có màu đỏ ở ngoài lớp vỏ. Các loại thịt trắng có hàm lượng axit thấp là loại phổ biến nhất ở Trung Quốc, Nhật Bản và các nước châu Á lân cận. Trong khi người châu Âu và Bắc Mỹ lại ưa chuộng các loại thịt có tính axit, màu vàng.

Cây phát triển rất tốt ở nhiệt độ thấp, chúng cần nghiệt độ thấp mới phát triển được. Bản thân cây thường có thể chịu được nhiệt độ khoảng -26 ° C đến -30 ° C, mặc dù nụ hoa của mùa sau thường bị chết ở những nhiệt độ này, điều đó có nghĩa là cây sẽ không ra quả trong mùa hè.

Các khu vực trồng đào với quy mô lớn là Trung Quốc, Iran, Pháp và các nước Địa Trung Hải như Ý, Tây Ban Nha và Hy Lạp. Gần đây, tại Hoa Kỳ California, Nam Carolina và Georgia đã trở thành ba trong số những bang sản xuất đào lớn nhất.

Canada, cụ thể hơn là miền nam Ontario và British Columbia, cũng như Úc (khu vực Riverland) cũng đã trở thành nhà sản xuất quan trọng trong vài năm qua. Các khu vực khí hậu đại dương như Tây Bắc Thái Bình Dương và Quần đảo Anh nói chung không phù hợp trồng trọt chúng.

Lịch sử tiêu thụ

Cây (Prunus Persica) thuộc họ Rosaceae và phân họ Prunoideae và cao khoảng 5 đến 10 mét. Cây này được phân loại với hạnh nhân trong chi Prunus và chi phụ Amygdalus.

Nó có thể được phân biệt với các subgenera khác bởi vỏ hạt sóng của nó. Cũng có thể trồng một cây từ hạt đào hoặc hạt xuân đào, nhưng chất lượng quả của cây kết quả sẽ rất khó lường.

Nó có thịt màu vàng hoặc trắng, mùi thơm tinh tế và làn da mượt mà hoặc mịn màng (được gọi là mật hoa) trong các giống cây trồng khác nhau.

Hạt có màu nâu đỏ, hình bầu dục và dài 1,5-2 cm. Chúng, cùng với quả anh đào, mận và quả mơ, tất cả đều được coi là trái cây đá (drupes).

Cây dễ bị một bệnh gọi là xoăn lá, thường không ảnh hưởng trực tiếp đến quả nhưng làm giảm năng suất cây trồng bằng cách làm rụng lá một phần cây. Quả rất dễ bị thối nâu khi cây ở trạng thái này.

Chúng được biết đến ở Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Việt Nam không chỉ là một loại trái cây phổ biến mà còn cho nhiều truyện dân gian và truyền thống gắn liền với nó.

Tiêu dùng phổ biến hiện nay

Thông thường, chúng được làm sạch và sau đó ăn tươi. Chúng cũng có thể được cắt lát, luộc, kẹo, sấy khô, nấu chín, đóng hộp hoặc đông lạnh.

Ngoài ra, chúng có thể được thêm vào sữa chua, kem, salad trái cây hoặc ngũ cốc ăn sáng. Mứt, thạch, bánh nướng và soufflés có thể được làm với quả đào.

Nội dung được dịch và biên tập bởi Công ty CP truyền thông và dịch vụ TTT. Đề nghị không sao chép, hoặc nếu có sao chép cần ghi rõ nguồn.

tham khảo từ Nutritiuos